Mình từng rất muốn có một mối quan hệ để bấu víu vào, vì biết rằng tâm trạng của mình hay bất ổn, rất muốn có cảm giác an toàn có ai đó ở bên ôm lấy họ và khóc. Mình không hiểu sao mình lại dễ khóc như thế. Đôi lúc cảm thấy mình thật yếu đuối. Mình có một đứa bạn bị trầm cảm, mỗi khi căng thẳng nó thường self harm. Còn mình khi căng thẳng mình nghĩ điều có thể làm là khóc? Mình rất sợ cô đơn. Rất sợ luôn ấy. Haiz. Bên ngoài mình cố tỏ ra vui vẻ nhưng thật sự bên trong đâu có vậy. Mình rất thích buổi đêm, khi ở nhà mình nằm trong chăn cảm giác đó là an toàn nhất. Thật ra thời gian từ đêm cho tới sáng hôm sau thật yên tĩnh, mình có thể ngủ để không phải nghĩ gì. Mình sợ khi thức dậy lại là một ngày mệt mỏi. Cấp ba có một ngày mình từng khóc vì cô đơn quá. Mình đã gọi mấy đứa bạn tới. Mình muốn có cảm giác được quan tâm và an toàn. Người ta có thể yếu đuối một số lần còn mình cảm thấy ngày nào cũng vậy…

Mình học dưới Nam Định được hơn 3 năm rồi. Sắp ra trường. Đôi khi mình thấy học đây là đúng đắn. Ừ được cái này mất cái kia. Mình sợ sự xô bồ của Hà Nội khi mình đã quen với yên bình của Nam Định rồi… Những ngày tháng sống dưới đây khiến mình mạnh dạn hơn biết nghĩ hơn một chút. Sống trong kí túc đôi khi nó cho mình cảm giác an toàn quá. Nhưng thật sự mình ra ngoài sống một mình mình có ổn, hay lại suy nghĩ linh tinh để rồi nặng hơn bây giờ không?.
Cảm ơn m đứa bạn học cùng cấp 3 lẫn đại học. Đúng là sắp ra trường rồi t mới thấm câu đi học xa có bạn bè ae giúp đỡ nhau là tốt nhất… Ừ những mối quan hệ ngoài kia để làm gì. Sau này ra trường rồi có nhớ Nam Định không nhỉ