Sau chia tay…

Mình từng có một mối tình với bạn 97. Quen nhau không tới 1 năm, ừm lý do chia tay mình có thể hiểu được,… Đôi khi không hợp không thể đến với nhau thì không nên cố, nhưng mình tiếc vì không đối xử tốt hơn với cậu ấy, tiếc kỉ niệm của hai đứa, tiếc những lần mình khiến cậu ấy buồn để rồi khi chia tay cậu ấy nói rằng ” t sợ c rồi, đến bây giờ việc nghe giọng cậu t còn không muốn, t không còn muốn nhận những tin nhắn của cậu vào buổi sáng”

Đôi khi duyên số để chúng ta đến với nhau và cũng để chúng ta rời xa nhau vào thời điểm thích hợp. Mình nghĩ vậy, đợt đó mình đang đi môn cộng đồng. Xuống trạm y tế thôi nhưng lần khám sức khoẻ cho trường mầm non với tiểu học là thời gian mình thấy vui nhất. Rất muốn trở về tuổi thơ luôn ấy. Xong thì có đợt đi viện sản. Khoảng thời gian đó khiến mình bình tâm trở lại mặc dù sau này khi ở một mình vẫn rất hay nghĩ tới cậu ấy. Không biết bao giờ mới quên được…

Lúc mới chia tay, mình rất sợ, sợ một mình. Mọi suy nghĩ và sự sợ hãi đến cùng một lúc khiến mình không chịu đựng được… Chỉ biết khóc cũng chẳng biết làm gì. Mình sợ cô đơn. Mình ghét một mình. Lúc đó rất muốn có ai nắm lấy tay mình nhưng không. Giống như một người đang thất vọng với cuộc sống cần một nguồn ánh sáng nhưng không có gì cả. Mình có nhắn cho cậu ấy, nhưng đáp lại cũng chẳng có gì. Thật ra bây giờ mình chỉ muốn hỏi cậu ấy một câu rằng ” còn sợ em không?”

Những sự sợ hãi vẫn tới với mình mỗi đêm, chưa bao giờ dứt cả. Mình biết mình phải chấp nhận vượt qua nó nhưng mình không làm được. Đã thử và không vượt qua được.. mình sợ có một ngày chính mình không nhận ra bản thân mình nữa…

Mình viết trên này chẳng mong ai đọc được, cũng không muốn người bạn nào của mình đọc được hết,… Chỉ muốn coi nó như nơi có thể tâm sự ra… Viết cho chính bản thân đôi khi cũng chính là cách giải toả được cảm xúc. Một điều buồn cười khi mình chưa tìm được ra cái này, mỗi khi nhớ nyc mình thường tự nhắn tin nói nhớ cậu ấy nhưng cậu ấy sẽ không bao giờ biết được vì mình gửi cho chính mình…

ngủ muộn … Và lại nhớ M.Anh rồi..

Mình vẫn sống trong những ngày có cậu ấy. Để bây giờ muốn có những giấc ngủ ngon là mình đều tưởng tượng ra câu chuyện khi bọn mình chưa chia tay.. vui vẻ như thế nào. Nhưng nhận ra sự thật đã chia tay lại rất đau lòng.. mình không làm sao kiềm chế được suy nghĩ đó.. không thoát ra khỏi quá khứ được.

Mình bắt đầu sợ những buổi tối cuối tuần, buổi tối thứ 6 hoặc 7 vì mình biết ngày hôm sau cậu ấy được nghỉ. Không hiểu sao lại sợ như vậy nữa…

Leave a comment