Lúc còn nhỏ, ông bà hay đi khám ở viện Phùng nên mình cũng hay đi theo. Lại còn có già làm ở đó nữa nên mình càng thích màu áo blouse trắng :)) còn nhớ đi học mẫu giáo ăn kẹo nhiều dã man nên sâu hết mấy răng cửa. Như mọi lần ông đi viện khám mình đều đòi đi theo, hôm đó mình thấy lạ là còn có bố đi cùng. Ra tới nơi ông mình gọi già mình đưa vào phòng khám. Mình thề đó là cái ngày mình nhớ nhất trong cuộc đời vì bị nhổ 3 cái răng cửa 1 cái răng nanh. Kết quả giờ mình đã 22 tuổi mọc thêm 3 cái răng cửa rồi còn răng nanh chẳng thấy đâuu.
Thằng anh họ mình là đứa mà mình chơi được nhất ở nhà bà ngoại. Nó hay rủ mình đi câu cá :)) ở đâu? Ở cái hồ trong viện. Thế nên mình mới nói rằng tình yêu với ngành y xuất phát từ cái bv Phùng :)) Mấy hôm trước mình ra chẳng thấy cái hồ đâuuu. Chắc đập xây lại rồiii. Nói thế chứ nó chỉ là 1 cái bể cá nhỏ thôi ^^
Lớp 1 mẹ mình sinh em, mình từng nhớ buổi tối mình ra đây, ko phải mùa hè mà sao ve kêu nhiều, gió mát… Cảm giác không hề âm u tí nào cả… Với mọi người bv là một nơi gì đó rất chán nản mệt mỏi, còn với mình nó là một nơi mình thích, trừ việc phải chăm sóc ai đó ốm nặng ra.. nói hơi ngớ ngẩn nhỉ.
Mình thi không đỗ bác sĩ, mình chọn học điều dưỡng giống già và các chị của mình! Đôi khi sự sắp đặt nó đúng với mình. Chưa hối hận bao giờ cả chỉ một lần duy nhất đi viện sản, 12h đêm các anh chị vẫn miệt mài làm. Mình cảm thấy mệt mỏi vì lúc đó.. không hiểu tại sao mình lại chọn nó. Một lần nữa là năm ba mình trực ngoại tổng hợp, sáng sớm đi thu vỏ chai dịch như mấy cô buôn ve chai vậy, mình cảm thấy một từ thôi, nhục vc. Và sau mình nghĩ sinh viên ai chẳng từng như vậy!
Mình đi thực tập luôn cố gắng làm hết mọi việc thật nhanh. Mình sợ bị chê chậm. Mình muốn mọi việc phải hoàn thành nhanh, nghề y mà. Chậm 1s thôi là không kịp nữa rồi. Đi sản muốn đi khoa sơ sinh và phẫu thuật mà lại không được đi. Trực đẻ tới ba lần. Ám ảnh mùi nước ối và máu