Yếu lòng…

Ngày mai là phải đi rồi, thật lòng không muốn chút nào, hay là mình ở thêm một buổi nhỉ, mình chỉ muốn tận hưởng những giây phút không lo nghĩ gì khi ở nhà thôi. Mà thật sự mấy tháng nhanh lắm, mình sắp ra trường rồi. Không còn nhiều thời gian nữa, mạnh mẽ lên được không?

Nhiều lúc còn nghĩ mình bị gì về tâm lý lúc nào cũng lo lắng, mệt chẳng muốn làm gì.

Đôi khi muốn dựa vào một ai đó nhưng chắc không có ai cả. Và sự thật là sẽ không có ai. Đáng lẽ có ai tát cho mình tỉnh chứ nhỉ 😓 . Trước khi quen M.Anh mình từng nói rằng sau này phải thế này thế kia, lo cho m.n. Mình không nói dối, mình rất muốn như thế. Nhưng mà sau này mình nhận ra rằng đó là thời điểm vẫn còn màu hồng lắm, chưa trưởng thành thì vẫn chỉ là suy nghĩ mà thôi.

Mình sợ ngày cuối tuần, mai là chủ nhật rồi đấy. Vì ngày cuối tuần max rảnh mình lại nghĩ tới cậu. Đêm nay mình lại thế rồi.

Hôm nay mình có đọc được một câu nói rồi lại liên tưởng tới chúng ta, sao mọi chuyện đã kết thúc rồi mà tớ vẫn như thế này hả cậu? Nghĩ đến c vẫn đau lắm…

Leave a comment