Mình đang khóc khi viết những dòng này, đầu óc mình không nghĩ nổi gì cả. Làm sao để mình thoát khỏi nó đây.Mình như bị điên rồi. Mình không tiếp tục được nữa mất thôi.
Lúc nào cũng buồn, mình rất muốn vui vẻ, rất muốn vui vẻ!
Luôn lo lắng dù việc nhỏ nhất.. nó không bao giờ hết với mình.
Mình không giữ được cảm xúc của bản thân.
Chẳng muốn nhớ gì hết, mọi thứ với mình giờ thật ngột ngạt, tự nhiên mình thấy cô đơn quá, ngày trước mình đâu có thế này. Mình đâu có thế này.
Mình rất sợ, sợ mọi thứ,