Hôm nay Hà Nội mưa, mình nhận ra mình đã thay đổi nhiều so với cấp ba về suy nghĩ rồi, không còn trẻ con nữa rồi. Gặp chị còn trêu mình ” cấp hai gọi là không bao giờ quay lại cứ chạy đi, giờ thì lớn rồi” 😁 Mình chỉ thấy những thứ chưa làm được hoặc đáng lẽ ra mình phải làm từ rất lâu rồi mình phải thực hiện nó. Có thể muộn so với người khác.
Sau 22 năm, lần đầu tiên mình có suy nghĩ muốn thấy mẹ, đã lâu rồi mình không thấy, mình nhớ hai lần mình thấy đó là lần bà ngoại mình cho xem ảnh, còn nhỏ, học cấp 1 gì đó, lúc ấy không muốn xem chỉ muốn đi chơi, còn nhớ đó là 1 bức ảnh để thờ nhưng bà cất trong tủ. Bây giờ nhớ lại buồn lắm, tại sao mình lại như thế, mình có thể hiểu cảm giác mất người thân là như thế nào… Lần thứ hai mình thấy ảnh mẹ trong phòng bố mẹ bây giờ, mình từng không tin vào tâm linh nhưng nhà mình từng mời về để cúng.. sau đó có để ảnh … Haiz
Nghĩ lại rất trẻ con, nhớ năm lớp 1 có cải táng cho mẹ, mình không đi.. mình rất ngại đi một nơi nào đó, bất cứ đâu… Kể cả năm cải táng mộ cho bà ngoại mình sang đúng một tí rồi về. Giờ nếu có nghĩ lại mình sẽ không bao giờ như thế. 😦
Hôm trc chỉ có hai bác cháu ngồi với nhau, cảm nhận bác ấy rất thương mình, muốn dạy bảo mình nhiều. Kể về trước đây như thế nào.
Mình thật sự đã 22 tuổi rồi.
Hôm cưới anh, mình ngồi với một người chẳng nhớ phải gọi mợ hay dì nữa, bảo mình nên hỏi bác mượn ảnh mẹ và nên sang đây nhiều hơn sang bên kia là phụ. Mình hiểu chứ nhưng lâu lắm rồi mình không có sang bên kia,… Mình rất quý bà bên đó. Thật sự chưa bao giờ có một suy nghĩ ghét gì cả!
Đêm nay lại dài rồi, một ngày dài kết thúc bằng sự trẻ con của đứa trẻ chưa lớn.
Mình thật sự không còn trẻ nữa rồi, thời gian cũng không còn nhiều nữa rồi