Ngày tồi tệ nhất. Cũng là ngày 1 năm trước mình yêu cậu

Hôm nay là một ngày cực kì tồi tệ với mình, tối qua mình đã khóc sưng hết cả mắt rồi, nay dậy mình chẳng còn một tí sức lực nào cả. Mình từng bảo bạn mình ” tao không ổn đâu” và nó không tin. Mình thật sự chẳng biết bấu víu vào ai nữa, ai cũng bảo chỉ mình mới giúp được mình nhưng thật sự chỉ thấy kiệt sức thôi.

Cả ngày hôm nay mình đã tìm đủ thứ trên mạng xem mình có thể bị gì, buồn bã một thời gian dài và luôn khóc, ngày nào cũng khóc. Có những lúc không cần lí do gì cả. Mình đã mất hứng thú với những việc trước đây mình thích rồi. Mình từng thích đọc và tìm hiểu trên mạng về y học bệnh học. Dù mình chẳng bằng ai và đọc xong có thể chẳng nhớ lâu được. Nhưng giờ đã không còn cảm giác muốn làm gì nữa rồi. Ừ ai cũng không tin mình. Mình biết phải làm gì đây? Mình muốn thoát khỏi cảnh này quá, thật sự không dám để bản thân ở một mình một giây phút nào. Đầu óc mình cứ trống rỗng chẳng có một ý nghĩ nào. Mình không dám ra ngoài tiếp xúc với ng khác nữa rồi… Mình đã cố gắng để vượt qua rồi mà sao bây giờ lại thế này.

Hôm nay mình gặp một người như anh ấy thì phải. Cảm giác sợ hãi lại trở về. Mình chỉ là cố tỏ ra không có gì nhưng trong lòng mình sợ ko chịu được nữa rồi… Dạo này mình ngủ nhiều quá. Ngủ rất nhiều chỉ để không nghĩ gì. Mình sợ tình trạng này lâu dần ảnh hưởng tới công việc của mình mất… Mình thật sự rất muốn ra ngoài đi làm và khi đã bắt đầu rồi luôn có sự sợ hãi mất tự tin đeo bám mình. Mình đâu có nói dối mà không ai tin mình cả, thật sự mình chẳng biết nói với một ai hết. Hôm nay mình có gõ từ trầm cảm trên fb, thấy một page chỉ một người like duy nhất, và bài viết đầu tiên đã từ 2017 rồi.. đã 3 năm, mình chỉ biết nhắn một câu ” mạnh mẽ lên” . Fanpage đó lập ra để là nơi người ta viết như một cách chia sẻ nỗi buồn nhưng không muốn ai đọc được vậy. Nơi này cũng giống thế, mình không biết nỗi buồn này sẽ tồn tại trong bao lâu vì mình biết tương lai của mình như thế nào rồi. Một tương lai không có gì đặc sắc ngoài màu ảm đạm. Mình từng nói rằng, giờ mình đâu còn phải buồn vì thất tình đâu, nó hơn thế rồi. Và chẳng ai tin. Câu nói đừng suy nghĩ nữa là câu nói tệ nhất. Có ai không muốn không suy nghĩ? Có ai hả. Mình còn muốn hơn cả bạn. Phải làm sao đây khi tình trạng này nó cứ bám mãi lấy mình?.

Mình từng nghĩ đáng lẽ mình không nên sinh ra. Mình chưa bao giờ nghĩ tới có ngày mình lại tệ đến mức như thế này

Tối hôm nay 23/2/2020

Trời lạnh nhưng mình vẫn rủ được một đứa ra ngoài, mình có nói tao không ổn tí nào :)) và có trêu trầm cảm lây qua lời nói được đấy… Nó không tin những thứ mình trải qua những nỗi sợ của mình hằng đêm. Giờ ở nhà nhưng mình còn sợ hơn cái đêm mình ở nhà nghỉ một mình. Haiz bạn không tin thì cũng biết sao.

Tối nay mình đã xoá hết những bài nhạc việt trước đây mình tải về, những bài hát trong thời gian mình và nyc còn quen, mình muốn quên khoảng thời gian đó thật sự. Có lẽ trong khoảng thời gian đó mình đã được sống thật với bản thân mình dù đôi lúc cãi nhau thật nhiều. Ơ đấy viết đến đây nc mắt lại rơi từ lúc nào rồi. Tự nhiên mình thấy lạnh thật sự, đắp chăn chùm cả đầu rồi vẫn thấy không thôi sự bất an.

Cả chiều nay mình đã định ra bạch mai khám tâm lý, mình đã lờ đi tất cả dù mọi người có nói gì. Thật sự những lời nói đó khiến mình đau lòng rất nhiều.. mấy hôm liền đều khóc sưng hết mắt như này không biết bao giờ mới đỡ, rát hết luôn chứ đùa à. Ôi nghĩ đến gia đình làm mình không chịu nổi nữa rồi. Thật sự có ý nghĩ muốn chết đi cho đỡ khổ. Gia đình … Tại sao mình lại được sinh ra làm gì chứ.

Leave a comment