Hôm qua đi trực 24h mình mới biết đc cảm giác ăn ngủ nghỉ vội là như thế nào =))) may trọ gần chứ về chỉ tắm mà ko kịp ăn mất. Nhưng khoảng thời gian tại nơi này mình thấy thoải mái quá. Hoặc có lẽ do mình không phải bận tâm một thứ gì. Gia đình, bạn bè,.. trước lúc đi Quảng Ninh phải đi viện trông bà mình khoảng thời gian đó mệt dã man. Tinh thần như suy sụp ấy, ngày nào cũng truyền dịch đến hơn 12h đêm. Trưa không dám ngủ, thật sự là ko dám ngủ… Lo lắng thì nhiều về nhà ngủ như chưa bao giờ được ngủ. Đi trông nhưng mình nhận ra 3 năm đi học kiến thức mình gần như số 0… :))) Đến mức mình ko nghĩ tại sao mình qua được môn Ngoại. Khoảng thời gian này khiến mình học được nhiều điều hơn. Cảm giác như mình có duyên với bệnh viện ấy.
À hôm qua trực may mắn đêm ko có bệnh nhân vào. Nhưng có một anh khiến mình cảm thấy hơi sợ, có vẻ trông hơi dữ nhưng chị bs nói nhẹ nhàng dã man =)) quên mất nếu ko nhẹ nhàng hay gì có khi bị đánh lúc nào ko hay. Dù đi có 1 tuần ở D20 thôi nhưng thấy học được nhiều. Lúc đầu có y Thái Bình nữa nhưng cuối tuần các bạn ấy về rồi nên chỉ trực với y Hải Phòng =))) khá trùng hợp khi trực cùng bạn hàng xóm =)) nchung cố học để sau ra trường còn có ích nào.
Anh chị ở đây vui tính dã man ấy 😁. Ko có một tí nào là khoảng cách giữa bệnh nhân và nhân viên y tế 😁